February 3, 2014 | by Piotr Govorov Print

Đi bộ xuống con phố chính Khreshchatyk của Kiev, hướng tới quảng trường trung tâm, Maidan Nezalezhnosti, hoặc Quảng trường Độc lập, bạn gặp vài rào chắn, chỉ có một cánh cửa mỏng được những người trẻ tuổi mặc ngụy trang bảo vệ.

Những ngày này Kiev là một sự thách thức. Những người biểu tình đã chiếm đóng quảng trường Maidan từ Tháng 11. Ban đầu khẩu hiệu chính của họ là “Hội nhập với Liên minh châu Âu”, vì vậy phong trào được gọi là Euromaidan.

Nhưng rất nhiều thay đổi kể từ đó.

Victor Yanukovich, Tổng thống Ukraine, thường gọi hội nhập với châu Âu là mục tiêu chính sách chính của ông ta. Tất cả các kênh truyền hình và báo quốc gia đều nói đích đến của Ukraine là châu Âu – và chỉ châu Âu. Nhưng đột nhiên, vào giữa Tháng 11, sau cuộc gặp với Tổng thống Nga Vladimir Putin, ông Yanukovich – người đầu tiên khởi xướng chính sách này- đã thay đổi quan điểm của mình. Chính sách của đất nước đã thay đổi một cách tương ứng.

Yanukovich tuyên bố rằng Ukraine sẽ dừng đàm phán với EU và bắt đầu thực hiện với Nga, qua việc gia nhập Liên minh Âu-Á – là dự án tân đế quốc của Putin. Phần thưởng cho thay đổi chính sách này là khoản viện trợ 15 tỷ USD tiền thuế của người dân Nga và khí đốt giá rẻ của Nga.

Rất nhiều người tại Kiev vẫn còn nhớ cuộc Cách mạng Cam năm 2004. Nó cũng đã diễn ra tại quảng trường Maidan. Hàng ngàn người Ukraine đến Maidan một lần nữa. Như chín năm trước đây, nó là một cuộc biểu tình hòa bình. Nhưng vào cuối Tháng 11 một chỉ có khoảng 300 người ở đó mỗi đêm. Sau đó, vào cuối ngày 29 Tháng 11 cảnh sát quyết định làm sạch Maidan. Họ đã bắt và đánh rất nhiều người dân.

Nó giống như việc bỏ thêm oxy vào lửa – ngọn lửa đốt cháy mạnh mẽ hơn. Nhiều người đã xuống đường trong những ngày tiếp theo và từ chối rời bỏ. Họ dựng trại và rào chắn. Người biểu tình và cảnh sát lại đụng độ. Bây giờ hàng trăm ngàn người tới Maidan mỗi buổi chiều chủ nhật. Sự kiện này đã đưa những nhà quản lý, người về hưu, và học sinh sát cánh bên nhau được gọi là Narodnoye Veche, theo truyền thống cộng đồng của Cộng hòa Novgorod trong lịch sử Nga thời Trung cổ.

Vào đầu tháng Giêng tôi đi theo phố Khreshchatyk tới quảng trường Maidan. Mặc dù nhiệt độ đóng băng và buổi tối của ngày ngày làm việc muộn, nhiều người đã có mặt ở đó. Maidan là một ví dụ tuyệt vời việc tự tổ chức và tập hợp lực lượng. Không có cảnh sát – và không có tội phạm. Người ta trả tiền cho mọi thứ – an ninh, thực phẩm ấm, nhiều loại hàng hóa, thu gom rác thải. Thậm chí còn có một nhà hát ngoài trời, nơi Đại học Mở Maidan đem đến những bài giảng miễn phí về kinh tế, chính trị, và các vấn đề liên quan.

Nhưng điều đó không kéo dài. Vào giữa tháng Giêng, quốc hội đã vi phạm thủ tục của chính mình và chấp thuận những quy định hạn chế mới. Nó rất giống như luật của Nga: tình trạng đại lý nước ngoài của các tổ chức phi chính phủ mà nhận tiền từ nước ngoài, việc cấm tham gia các cuộc biểu tình đông đảo, với hình phạt tăng lên đến 15 năm tù giam, và ngăn chặn các trang web mà không cần sự chấp thuận của tòa án.

Chủ nhật tiếp theo thậm chí có nhiều người hơn đã xuống đường. Luật tương tự ở Nga đã làm nổi bật không phải đám đông, mà chỉ một số nhà hoạt động.

Có nhiều thay đổi với các cuộc biểu tình Ukraine. Nó không phải là một cuộc biểu tình “cho một cái gì đó”, mà là cuộc biểu tình “chống lại một cái gì đó”: là Yanukovich. Người ta đã không thỏa mãn với những gì các nhà lãnh đạo đối lập đã nói, cụ thể, rằng họ sẽ tiếp tục đàm phán với Yanukovich.

Vì vậy, thay vì trở về nhà sau sự kiện xuống đường Narodnoye Veche, như thường lệ xảy ra, một vài nghìn người đã chuyển hướng tới khu vực quốc hội và chính phủ vào ngày 19 tháng Giêng. Cảnh sát và lực lượng đặc biệt đã xóa sổ phố Hrushevskoho, nơi một cuộc chiến lớn đã diễn ra. Hầu hết mọi thứ đã được đưa trong các tờ báo phương Tây và trên các trang web về cuộc đối đầu đã diễn ra ở đó. Mặc dù một số tạm dừng, cuộc chiến tại đường phố tiếp diễn đến tận bây giờ. Những người biểu tình dựng rào chắn mới. Năm người biểu tình đã thiệt mạng, do nổ súng.

Tuy vậy, họ đã  đạt được một số mục tiêu. Thủ tướng Azarov Nikolay từ chức và rời bỏ sang Áo, nơi ông ta có một ngôi nhà. Những quy định hạn chế đã được phê chuẩn trong tháng Giêng đã được bãi bỏ. Nhưng mục tiêu chính đã không đạt được: Yanukovich vẫn là người đứng đầu nhà nước.

Đối với người dân Ukraine, EU chủ yếu là một sự lựa chọn chính trị. Hầu hết đều  mong muốn là một phần của châu Âu. Như Vitaliy Klitschko , một trong những nhà lãnh đạo phe đối lập, nói: “Chúng tôi thật sự mệt mỏi” – mệt mỏi bởi tham nhũng, mệt mỏi bởi các tòa án phụ thuộc vào chế độ này. Người dân cũng mệt mỏi bởi chủ nghĩa tư bản bè phái, nó đang liên kết với chế độ hiện hành của ông Yanukovich, con trai của ông ta là một triệu phú. Người dân muốn sống ở châu Âu với nền pháp quyền của nó chứ không phải là trong liên minh với Nga, thậm chí với cả khí đốt giá rẻ.

Ukraine đôi khi không được người Nga đánh giá một cách nghiêm túc, nhưng trong những ngày này họ cảm thấy ghen tị và ngưỡng mộ.

Piotr Govorov (Doimoi.org dịch)

http://www.doimoi.org/detailsnews/1723/341/ban-ve-ukraina-mot-cach-nghiem-tuc.html

Piotr Govorov is an AtlasOne contributor from Kiev. Learn More about Piotr Govorov >